Thứ Sáu, 10 tháng 1, 2014

Còn rất nóng Nặng hay nhẹ?.

Như vậy chắc nhẹ nhàng hơn hả chị? Tôi bảo em

Nặng hay nhẹ?

Về nhà là “đòi yêu”. - Tên chồng em - hiền nhưng cộc tính. Kể cả tiền mua miếng đắp mặt nạ. Dù lúc đó em đang nấu bếp. Đã biết cuộc sống là quá nặng nề thì chia tay nhau chưa chắc sẽ nhẹ nhàng hơn. Mà báo chí hàng ngày la liệt chuyện gửi trẻ đầy bất an. Trăm thứ trăm tốn. Rồi hai đứa trẻ ra đời là thời kì ngắn đi một nửa.

Chồng em đi xe theo “tua”. Nhà cạnh nhau. Bộ sơn móng chân. Tiếng một ra lệnh. Những va vấp chông chênh của kẻ “một lần đò”; những đêm dài không còn gì để mong đợi; những nặng nề của áo cơm và dạy dỗ con cái. Vậy rồi. Mấy lần vậy rồi nên em “nhụt chí” luôn.

Em mà cự nự hả? Thế là quát. Tôi biết chồng em làm nghề lái xe xe tải.

Nhưng chồng em bảo đi làm phải gửi con. Hiện em thấy cuộc sống nặng nề quá. Tình tay ba tay tư rất xa lạ với L. Cứ lái xe một ngày một đêm thì về nghỉ bằng thời kì như vậy.

Sao em không tìm việc gì đó mà làm? Có chứ! Em có bằng trung cấp kế toán. Hay là thôi nhau đi. Mạnh ai nấy đi làm. Anh luôn bảo rằng “nhớ em chết đi được”. Chồng sẽ chi đầy đủ. Nó sẽ còn nặng gấp trăm lần những cái nặng bây chừ em đang gánh.

Anh ấy không phải là người ưa nhăng nhít. Khoảng lặng của hai mươi bốn giờ đồng hồ đó với em hồi mới cưới nhau thật là dài đằng đẵng. Nửa năm nay không biết chồng học đâu cái kiểu yêu lạ đời ấy. Là tài xế nhưng chuyện bồ bịch. Là phụ nữ thì cuộc sống chẳng bao giờ nhẹ nhàng. Là “cúp lương”. THÙY PHƯƠNG. Em thở dài. Em không phải tay lấm chân bùn như bao người khác.

Mỗi người một đứa con. Chồng em thì em tin. Nhưng nghiệp tài xế ai không bắt nhân tình. Cứ đi thì thôi. Mỗi ngày cần xài bao lăm cứ ghi ra. Không có chuyện dùng dắng suy nghĩ. Em cúi đầu: “Có cách nào làm cho cuộc sống thật nhẹ nhõm không chị?”. Không khéo “tính già ra non”. Chủ động cho cuộc sống của mình.

Em sợ quá chị à. L. Tiếng hai là vợ phải thực hành xong. Sáu năm sống bên L. Chuyện gì cũng có nguyên nhân của nó. Chỉ ở nhà nuôi con và chăm chút nhà cửa. Nhà cửa đang bộn bề. Nhưng nhẹ hay nặng là do mình biết “gánh”. Anh ấy lại bảo em “ở nhà ăn no mập thây suy nghĩ tầm bậy” rồi mếch lòng tin vào chồng.

Cái kiểu có phước như vậy quả thực đúng là “dễ sợ”. Con cái còn lem nhem. Kiểu “tiền phát gạo đong” này với phụ nữ trẻ xem ra tù túng. Nhưng người già ai cũng khen em “có phước dễ sợ” vì không phải thân cò lặn lội.

Nhưng một đứa trẻ ra đời cũng bớt quạnh quẽ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét