Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014

Tôi thấy ân hận vô cùng. Sau hay hay ly hôn vợ.

Còn 2 đứa con tôi thì rất vui vì lâu lắm chúng mới được ăn bữa cơm gia đình có đủ cả bố lẫn mẹ

Sau ly hôn vợ, tôi thấy ân hận vô cùng

2 đứa con gái tôi van xin tôi giữ mẹ chúng lại. Rút cuộc. Trong lòng tôi dấy lên sự ngờ nên tôi quyết định thuê thám tử điều tra.

Không nhắc nữa. Không muốn chúng tiếp xúc với cô ta nữa. Tôi và Trâm. Vậy là chúng thôi. Cô ấy được gặp lại các con mừng mừng tủi tủi. Ban ngày cô ấy phục vụ ở một tiệm ăn. Nhưng trong lòng tôi hết sức căm hờn Trâm.

Trâm không nghĩ rằng mình dạy ngay chính ngôi nhà cũ của mình. Vậy mà vợ tôi nỡ đối với tôi như vậy.

Thậm chí còn dê diếu cô ấy với các con rằng “Mẹ các con theo người đàn ông khác rồi. Tôi không muốn cô ta tiếp chuyện làm mẹ của các con tôi nữa.

Kết quả đúng như tôi linh cảm. Khi biết được quờ câu chuyện về cuộc sống của Trâm sau khi ly hôn. Với tôi. Người ngoài nhìn vào cũng thèm khát. Mãi một lúc. Tôi như muốn phát điên. Tôi đã đưa cho cô ấy xem những bức ảnh chụp cô ấy tình tứ với tình nhân.

Đọc xong tôi thấy hoàn cảnh mà chị kể ở bài viết có nhiều nét rất giống cảnh ngộ của gia đình tôi. Nhân đây muốn nhận được sự đóng góp của quý độc giả.

Nếu đi tìm Trâm về thì khác nào hạ mình xuống nước trong khi đó.

Tôi cảm thấy khó khăn như nhân lên gấp đôi. Xem thêm tin bài hệ trọng hấp dẫn tại đây: Ly hôn rồi mà vẫn còn ghen T. Tôi nhờ người thuê gia sư về để kèm cho con để theo kịp chúng bạn. Tôi muốn nuôi nấng chúng. Bác mẹ ơi!. Con cái vợ đều lo.

Khi có người thuê gia sư. Kết quả. Muốn đập phá mọi thứ cho hả giận. Mong cô ấy quay lại với bố con tôi. Anh ta đã cưới một người nữ giới khác và đã mời Trâm đến dự. Tôi đã bị Trâm cắm sừng mà không biết. Thậm chí còn bêu xấu cô ấy với các con rằng “Mẹ các con theo người đàn ông khác rồi. Tôi nhìn thấy một cặp đôi bước vào và người phụ nữ có nét rất giống vợ tôi.

Tôi vẫn không chạnh lòng. Nhưng ngay lúc đó tôi lại nhận ra mình không có khả năng chăm lo việc nội trợ cho con. Tôi lấy làm mừng vì cháu tiến bộ rõ rệt. Còn tình nhân của Trâm. Mời mọc khách hàng để lấy chỉ tiêu để cuối mỗi năm có tiền thưởng dẫn vợ con đi chơi. Giờ tôi muốn trò chuyện với Trâm.

Và sau mỗi lần tôi đi họp về góp ý là mặt con bé đầu cứ trơ ra. Nhưng vì thương nhớ con. Thành hôn cách đây 8 năm. Cô ấy phải bắt đầu lại từ con số 0.

Thỉnh thoảng còn nấu những món chúng thích để bù đắp cho chúng nỗi buồn xa mẹ khiến cho tinh thần của chúng nao nức trở lại. Chúng tôi là mối ngọn ngành của nhau. Tiền bạc làm ra có là bạc tỷ cũng đâu thể mua được hạnh phúc. Tôi chẳng thể sống bên một người đàn bà khuyết điểm ấy được nữa. Tôi như chơi tin vào mắt mình.

Cứ nghĩ rằng cô ấy đang hạnh phúc bên người đàn ông khác mà không ngờ rằng. Bà ấy là một người đàn bà xấu xa. Cuộc ly hôn đó không ăn thua gì so với nỗi đau bị vợ bội nghịch.

Tôi lao vào công việc như con thiêu thân mà gần như quên vợ con. Thì thật bất ngờ: Kết quả học tập của cháu cao vút như chưa bao giờ bị điểm kém. Đi gặp gỡ. Cô ấy không còn gì nữa. Tôi đã cấm chúng không được nói gì liên can đến Trâm.

Mặc cô ấy xin tôi dung thứ vì lỡ dại. Cô ấy vừa dạy con học vừa chơi đùa với chúng. Trâm đã bị nhà trường đuổi việc. Nhưng cũng từ đó kết quả học tập của đứa con gái đầu ngày càng sa sút.

2 đứa con gái hoặc là cố nuốt trôi. Vn. Hơn nữa có khi giờ đây Trâm đang vui vẻ bên tình nhân nên tôi không có lý do gì để đi tìm cô ta nữa.

Tôi bị nhà trường mời lên nói chuyện mấy lần. Vợ tôi là thầy giáo ở một trường trung học. Tôi bảo với con hôm nào đó mời cô giáo đến nhà chơi để cả 3 bố con làm bữa cơm gọi là cảm ơn. Và tôi cũng không muốn cô ta tiếp đứng lớp giảng bài cho học trò nữa. Mỗi lần Trâm “về thăm nhà”. Chỉ chờ có thế. Cô ấy vẫn cười nói thường ngày như chưa có gì xảy ra khiến trong lòng tôi không thôi day dứt.

Vì thể diện và tự ái cao. Hiện Trâm vẫn ở nhà trọ. Tôi nuốm làm thật nhiều việc. Tôi muốn san sớt câu chuyện của gia đình tôi. Cô ấy làm thêm nhiều việc khác để quên đi nỗi đau mất gia đình.

Với tôi. Tôi cứ nghĩ rằng cô ấy sẽ suy sụp vì cảm giác mất mát một gia đình mà hai vợ chồng đã vun đắp suốt 8 năm.

Đứa út cũng không tha thiết gì nữa. Nhưng tôi e rằng Trâm vẫn còn để bụng chuyện tôi khiến cô ấy mất việc nên không dám nói gì mà mong cô ấy mở lời trước. Còn con gái tôi. Nếu các con muốn tìm mẹ thì cứ đi tìm

Sau ly hôn vợ, tôi thấy ân hận vô cùng

(Ảnh minh họa) Khi Trâm đi làm về. Còn hơn sống với người lừa dối. Cô ta là người có lỗi trước. Vừa phải nuôi con. Vợ tôi. Đứa con gái đầu mang phiếu giao thông cho tôi ký. Cuộc sống của vợ chồng tôi. Cô ấy cặp bồ với phụ huynh học sinh lớp cô ấy chủ nhiệm.

Nên cô ấy có tình cảm với người khác cũng là điều dễ hiểu. Tôi bắt đầu cuộc sống “gà trống nuôi con”. Chào chị Trang! Tôi đã đọc hết cả 2 phần của bài viết “ Trả giá đắt vì dạy con đừng như mẹ mày ” mà chị đăng trên Eva.

Các con tôi vẫn cần có mẹ săn sóc. Tôi cũng không bao giờ có ý định hàn gắn lại với cô ấy.

Tôi đổ mồ hôi công sức kiếm tiền lo cho vợ con. Cô ấy quyết định đi dạy và lần đó may mắn cho cô ấy là không giáp mặt tôi.

Tôi phải có nghĩa vụ. Hôm đó. Anh ta không sống với Trâm như tôi nghĩ. Tôi có cảm giác như con đang so sánh mình với mẹ chúng. Cả bữa cơm đó tôi và Trâm không nói với nhau lời nào. Tôi cũng tranh thủ đi làm thêm buổi tối kiếm tiền nuôi con.

Chỉ còn lại sự cảm thông đối với Trâm. Không để ý đến cảm giác của Trâm. Anh ta là một người đàn ông góa vợ. Mỗi khi tôi nấu món gì không vừa miệng. Còn tôi là cán bộ tín dụng của một ngân hàng. Cô giáo đó chính là Trâm.

Từ đó về sau. Tôi chấp nhận hậu quả. Ban đầu Trâm không muốn dạy vì ngại tôi. Nhìn Trâm cười đùa với các con. Bao lăm đau đớn mà Trâm từng gây ra cho tôi không còn hiện hữu trong tâm tưởng tôi nữa. Tôi cảm thấy mắc cỡ. Có 2 con gái. Và khi ấy tôi đã kiên tâm cắt đứt tình cảm vợ chồng 8 năm giữa tôi và Trâm bằng cách đơn phương ly hôn. Tôi mới hỏi chuyện Trâm thì được biết: Sau khi ly hôn.

Tôi như muốn gào thét. Thật là điếm nhục. Ngẫu nhiên đi gặp khách hàng ở một quán cà phê. Nhìn những bức ảnh thám tử gửi về. Vì người như cô ta không có tư cách để làm nhà giáo. Khi đó tôi mới hiểu được nguyên cớ kết quả học tập của con gái tôi lại cao như vậy.

Giờ đây vừa phải lo công việc. Khi hai đứa con dẫn cô giáo vào nhà. Vì thế dù rất thương con. Suốt cả tuần đó chúng tôi không trò chuyện với nhau.

Vợ cũ của tôi. Xin hãy cho tôi một lời khuyên để gầy dựng lại hạnh phúc gia đình. Anh sẽ ly hôn với em" Bi kịch chuyện 'ly hôn non' Muốn ly hôn vì chồng quá… sạch Ly hôn làm gì cho con khổ. Đừng nhìn mặt bố nữa”. Mỗi lần nhớ lại hình ảnh Trâm trong vòng tay kẻ khác. Lúc này. Tôi cảm thấy xấu hổ. Tâm can. Tôi cũng muốn gia đình sum hiệp để đón cái Tết sắp đến càng thêm vui mà không biết phải bắt đầu từ đâu để biến điều tôi mong thành hiện thực.

Tôi đưa đơn ly hôn và tòa xử cho tôi được nuôi cả 2 đứa con. Khi biết được thảy câu chuyện về cuộc sống của Trâm sau khi ly hôn. Do trước đây mài miệt công việc. S Đinh Đoàn: “Ly hôn là do nữ giới” "Không đẻ được con trai.

Thỉnh thoảng có ghé về thăm 2 con. Khiến vợ cảm thấy buồn vì không có người chuyện trò. Tôi như chết đứng. Cô ấy sống một mình ở ngoại ô. Hằng ngày núm chăm lo cho bố con tôi như một cách để bù đắp lầm lỗi. (Ảnh minh họa) Đến khi kết thúc học kỳ 1. Cô ấy lầm lũi như một cái bóng. Vì thể diện và tự ái cao.

Cơm nước. Sau này nghĩ lại tôi thấy đúng là ngày xưa tôi quá vô tâm. Tôi đã cấm chúng không được nói gì liên can đến Trâm. Mặc cho Trâm khóc hết nước mắt. Tôi cũng làm đơn lên Ban Giám hiệu nhà trường nơi Trâm công tác để cáo giác hành động của Trâm.

Vừa để không bị mai một tay nghề. Vậy là Trâm đã bị mất việc. Hoặc là nói tôi “đón mẹ chúng về”. Tôi dấy lên cảm giác ăn năn và tôi nhận ra rằng tôi vẫn còn yêu cô ấy nhiều lắm.

Riêng đứa con của gã nhân tình thì vẫn được tiếp tục học do đứa bé đó không có tội. Nhưng tôi vẫn chưa hả dạ. Ban đêm mở lớp dạy phụ đạo hoặc làm gia sư vừa để kiếm tiền trang trải cuộc sống. Tôi vẫn quyết định ly hôn. Hơn nữa tôi cũng muốn biết mặt cô gia sư của cháu vì mỗi lần cô đến dạy tối là tôi lại ra ngoài làm thêm. Vì quá mê kiếm tiền. Khuôn mặt cô ấy tái lại. Tôi không có thời kì bên vợ.

May mắn là lúc đó tôi không diễn tả xúc cảm đó. Sống vất vả hơn bố con tôi nhiều.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét