Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2013

Dẫn đầu Mắc nợ.

Chuyện xảy ra đã lâu, nhà mình giờ đã ấm êm

Mắc nợ

Cách tiêu tiền như nước của anh đã lôi cuốn sự để ý của cô tiếp viên quán cà phê xinh đẹp. Anh về nhà thắp nhang cho má. Anh nghĩ, giao cửa hàng điện máy cho mẹ con em là đã trọn nghĩa tình. Cưới nhau không bao lâu, anh bắt đầu la cà quán xá. Thời gian sau, anh mới biết mình chỉ là thằng khờ.

Tình mù quáng đã biến anh thành đứa con bất hiếu, người chồng bội bạc. Lẽ ra anh mới là người năn nỉ em để được quay về, đằng này, em lại mở đường đón anh.

Nhìn bàn độc rét mướt đầy đủ hương hoa, các con ngoan ngoãn, cửa hàng đang kinh doanh tốt, chợt nhận ra em mới là người phụ nữ của anh. Em thay anh lo âu toàn vẹn cho má lúc tuổi già, thay anh coi sóc nuôi dạy hai con nên người.

Lúc đầu thì tập tành chơi bida, sau dính vào đá gà, cá độ bóng đá. Cô bồ moi hết tiền của anh là tính chuyện “phủi tay”. Bên cô ấy, anh cảm thấy mình được là “người hùng”.

Anh suy sụp tinh thần, thấy đời không còn ý nghĩa nữa. Nghe lời cô bồ trẻ, anh gom tiền mở cửa hàng điện thoại cho cô ấy.

Cuối bữa cơm, em nhẹ nhàng bảo: “Anh rong chơi thế đủ rồi, về nhà đi anh. Từ ngày anh về, những việc lớn nhỏ em đều để anh quyết định, dù em thừa sức giải quyết.

Anh cảm thấy áy náy vì chưa có lời xin lỗi vợ. Bà con người bóng gió gần xa, người thì trách móc anh, em can: “Chuyện qua rồi nhắc lại làm chi”.

Anh cũng chưa từng cám ơn em đã bao dong, độ lượng. ĐỨC ĐẠT. Lúc nào cô ấy cũng dịu dàng, chiều chuộng anh. Khó có thể kể hết những gì em đã chịu đựng, hy sinh. Nhà này cần có anh, các con cần có anh”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét