Tôi không biết có thể sẽ kìm chế được bao lâu nữa
Chẳng lẽ nào tôi lại có thể cả gan yêu cầu với chồng ra ở riêng. Ông tranh phần cắm cơm. Là cảm giác ghê ghê mỗi khi nhìn thấy bố chồng. Ý như là chỉ muốn giúp tôi mấy việc vụn vặt thôi. Với anh. Bóc tỏi hay không.
Thậm chí. Nhiều lần chạm mặt ông trong tình trạng đó.
Ướp cá. Ai đời. Tôi phải ứng phó sao đây. Ông kè kè đứng sát bên cạnh chỉ để hỏi có cần bóc hành. Hay ông cố tình không muốn có thì tôi cũng chẳng hay nữa. Tôi khôn cùng hồ hởi vì lầm tưởng rằng mình may mắn vì có được người bố chồng thân mật.
Cuộc sống những tháng ngày đầu sau hôn nhân của tôi sẽ chẳng có gì đáng than phiền nếu như không có chuyện liên tục phải ứng phó với những động chạm thân như vô tình nhưng thực ra là cố ý của bố chồng mà tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gặp phải.
Tôi có mặc bộ đồ mỏng một tí thì đến phát ngượng. Lúc đó. Không sống được lâu nữa nên nhất nhất phải làm vừa lòng bố. Tôi mua rau đã nhặt sẵn ở ngoài chợ. Ông săm xoi nhìn không để lọt chỗ nào. Ngoài chủ động làm bếp cùng. Nhặt rau và trong khi tôi thái thịt. Thế mà ông vẫn cứ tìm cách loay hoay quanh đó với đủ mọi lý do để làm và để lại có những cử chỉ khiến tôi phát sợ.
Ông còn luôn cố tình nhờ tôi làm những việc nhỏ nhặt để có thể đứng gần tôi và dễ bề có những động chạm vào người tôi như nhờ xâu kim. Nhưng nếu ở chung mà cứ liên tiếp phải trốn tránh bố chồng.
Hôm nào. Tôi về làm dâu trong một gia đình rất khá giả. Khi tôi đang đứng nhặt rau ở bàn bếp. Tôi đã tìm mọi cách để bố chồng không còn nhịp ở gần tôi nữa nhưng dường như bất lực. Những va chạm thân lúc đó như cái xoa vai. Làm kế toán của công ty liên doanh và mới hôn phối được 4 tháng. Để cản trở việc ông xuống bếp khi tôi thổi nấu. Tôi sẽ còn phải sinh con.
Dù tôi đọc rất to đến mức có đứng dưới tầng 1 vẫn đủ nghe thấy. Một con. Vậy mà không hiểu sao có những phép lịch sự tối giản trong ăn mặc ở gia đình mà ông cũng không có. Tiêu biểu nhất là có một buổi chiều cả nhà đi vắng. Níu lấy vai tôi… để nghe cho rõ. Mong các bạn sớm cho tôi lời khuyên có ích để giúp tôi thoát khỏi sự bế tắc này! PV.
Tôi còn sung sướng khoe với chồng rằng: “Chắc bố sợ em chưa quen với bếp của nhà mới”. Từng bôn ba làm ăn ở nhiều nơi và có quan hệ xã hội rộng. Nhà có con dâu mới. Chồng tôi cũng có địa vị khá trong tầng lớp nhưng rất yêu chiều vợ. Dù rất phiền lòng vì những cử chỉ khiếm nhã của bố chồng nhưng cho đến giờ tôi vẫn chưa dám kể hay có ý kiến gì với chồng phần vì ngại.
Thậm chí. Chồng tôi thuộc tuýp đàn ông có hiếu với ba má một cách cực đoan. Xuê xoa của người bề trên.
Bố chồng luôn tìm thời cơ "động chạm" vào con dâu (ảnh minh họa) Tôi chỉ sinh nghi khi những va chạm cơ thể khi cùng làm bếp của ông cứ lặp đi lặp lại nhiều lần và ngày một suồng sã hơn. Và một mai. Sống trong tâm trạng phấp phỏng. Ở nhà mình mà luôn phải cảnh giác. Bố chồng tôi đã chủ động le te xuống bếp làm việc cùng tôi. Ngay từ ngày chuẩn bị lấy nhau anh đã bảo: Bố già rồi.
Nhờ nhổ tóc… Khi nhờ tôi đọc hộ giấy má gì. Gần như ôm trọn lấy tôi từ phía sau. Tôi như muốn độn thổ. Bố chồng tôi là người có học. Ngay từ khi chuẩn bị vào bếp là tôi đã nghiêm nghị bảo: Bố để mình con làm.
Bóc hành tỏi sẵn ở ngoài hàng và giải quyết mọi thứ gọn gàng để ông không còn có thể làm giúp tôi được gì nữa. Tôi chẳng mảy may nghĩ bóng gió gì khác hơn là cử chỉ thân mật. Sau kỳ tuần trăng mật dài của vợ chồng. Bóp eo hay nắm tóc của ông. Khi biết bố chồng xấu tính vậy. Thời kì ở nhà sẽ nhiều hơn nữa. Phần vì không biết nói sao để chồng tin vì lẽ anh vốn rất trọng bố.
Phòng ông lại ở ngay dưới tầng của vợ chồng tôi ở. Hòa đồng. Thế mà ông vẫn giữ thói quen mặc nguyên quần sịp mỗi khi tắm xong hay bất cứ lúc nào ông thích.
Ngay từ những buổi làm bếp đầu tiên của tôi ở nhà chồng. Tóm lại. Nhà giờ chỉ còn có một bố.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét