Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Hạnh phúc giản dị của người thầy còn rất nóng mặc áo xanh tình nguyện.

Viết chữ đẹp dù tay đã quen lắm với bàn phím và chuột hàng mấy năm nay! Viết chữ mẫu mà xiên xẹo thì chỉ có nhảy xuống ao rau muống sau nhà đi cho rảnh! Và họ nhận lại là những tình cảm

Hạnh phúc giản dị của người thầy mặc áo xanh tình nguyện

Rõ ràng.

Mong các bạn giữ mãi ánh lửa trong tim. Thì hai tiếng chỉ là cái chớp mắt. Bài viết này xin tặng vớ những người bạn tâm huyết cho hoạt động âm thầm nhưng ý nghĩa này của Những mong ước xanh trong thời gian qua. Tôi là một thành viên chưa cũ lắm cũng không mới lắm.

Có lẽ nói đúng hơn là mỗi tuần “đi học” một buổi - học cách nhìn cuộc sống từ một giác độ khác. Không ai có thể lượng hóa cho đủ những "thành tích" đạt được. Tôi học cách. Kiến thức là thứ quà tặng suốt đời. Ôn lại bài cũ. Tôi học cách nhìn sâu hơn vào cái nghèo thực sự. Những người thầy mặc áo xanh tình nguyện đang dạy học Tôi học cách kiểm chứng thuyết tương đối của Eistein: Đường xuống Bình Chánh từ nhà bất cứ ai trong tỉnh thành này.

Và mới bắt đầu. Tôi học được cách sống độ lượng hơn. Và rất nhiều mồ hôi của cả thầy lẫn trò để bù cho hết thảy những cái thiếu đó. Và tận hưởng niềm hạnh phúc chỉ dành riêng cho người thầy khi "học trò" mình lần trước tiên viết thật tròn một chữ O.

Và sau khi chạy vài lần. Không ai có thể chụp hình những chiếc xe lặng lẽ xé màn đêm đều đặn xuống với các em hàng tuần. Tôi không phải là một "người thầy" túc trực trong mảng gia sư của nhóm tình nguyện Những mơ ước xanh. Không quạt vì tùng tiệm điện. Khi thấy rõ rằng chỉ vì một tí mâu thuẫn nhỏ. Tan lớp. Vì nhóm đang thiếu nhân lực cho việc dạy học các em nghèo tại Xóm Ghe Bình Chánh.

Những bàn tay con trai vụng và cứng nhưng rất dịu dàng khi cầm tay học sinh hướng dẫn một nét chữ khó. Những gì tôi làm trong mảng gia sư là một tí xíu rất nhỏ. Mỗi tuần dạy một buổi. Đường đông. Vì sao là lặng thầm? Vì rằng ngay trong " nhật ký tình nguyện ". Lúc biết tin đó. Dụ dỗ những bé lười hay nhát. Tôi học cách chũm đạt đến kết quả tiệm cận hoàn hảo càng nhiều càng tốt trước khi chờ điều kiện làm việc trở nên hoàn hảo.

Ra bài tập. Hai tiếng đồng hồ trong quán với bạn bè có thể đủ lâu

Hạnh phúc giản dị của người thầy mặc áo xanh tình nguyện

Bạn có muốn "đi học" như tôi không? Nguồn: Câu chuyện tự nguyện của Linvn. Đang rất cần một giáo án để thống nhất cách dạy cho dễ hiểu. Những bàn ghế sai chuẩn. Nhưng với tất cả chuyện kiểm tra bài. Ánh đèn mù mờ. Đường ướt và trơn. Để rồi người chịu thiệt chính là các em. Cũng là bài học suốt đời. Những bài học lớn lao hơn trong cuộc sống Tôi học. Mảng gia sư đang thiếu đay cho lớp học Bình Chánh và Quận 7.

Org. Quen đường. Giảng giải và. Và học để thương. Tôi tự nhủ có thể lấy "cần cù bù khả năng" thế là xung phong sang dạy. Ta cũng chỉ thường thấy "nhật ký" về những event náo nhiệt. Quen với những ánh mắt tươi cười của các em. Tôi thấy rõ thêm giá trị của sự "chuyên nghiệp hóa" trong bất cứ chuyện gì. Những vô lăng con gái mềm nhưng vững dù bụng đói.

Tôi cho và tôi nhận. Cũng như giữ mãi ánh lửa trong mắt học sinh chúng ta. Trời tối. Quen với hình ảnh các "thầy cô" thật tận tường bên học sinh thì lớp học trở thành gần đến kỳ lạ. Tôi học cách nhẫn nại để gieo những hạt mầm trước nhất. Khi mãi đến 8 giờ hơn mà một vài em vẫn phải "đi làm" chưa về kịp học với các bạn. Tôi học cách nhìn thấy các bạn tôi dưới một vẻ đẹp khác khi vội chạy tới lớp sau khi tan sở.

Bao gồm cả tình nguyện: phân rõ 4 "trình độ" khác nhau trong lớp dù chỉ 15 em. Ngắn ngủi và nhãi ranh. Khi một học trò rủ rỉ tâm sự rằng tuần rồi cả nhà em ăn cơm với muối. Quạt muỗi. Cổ vũ và rầy la chút xíu.

Mà có khi con người có thể quên đi mục đích cuối cùng của mình là gì: học vấn và tình thương cho các em. Cũng không thể xa bằng con đường đến với con chữ của các em.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét