Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Tâm sự về nỗi ám ảnh của mới cập nhật một người từng hôi của.

Tôi đã không ngủ được và thường hay gặp ác mộng. Những ngày qua khi cộng đồng người Việt Nam san sớt cho nhau những hình ảnh về vụ hôi của bia từ vụ tai nạn của lái xe xe tải. Chúng ta hãy sống bác ái hơn. Một chị bán rau đã bị một chiếc xe máy tông vào chảy máu. Với tôi lúc đó tờ 100.

Không ai nhặt cất vào nên bác cất giúp. Những nỗi hổ hang và cả những lời chua chát chửi rủa dành cho những người hôi của nữa.

Và sự nhầm đó khiến tôi lại day dứt. Cuộc thế đã cho tôi một bài học đắt giá. Tôi nhớ lại tôi đã bỏ chạy như thế nào. Người thì tìm xe đưa tôi đến bệnh viện. Thực thụ lúc đó tôi đã rất xúc động. Một tờ tiền mệnh giá 100. Tôi cũng đã nhìn thấy một vài người nhặt tiền lại cho chị. Hôm đó. Khóe mắt của một thằng đàn ông trực trào ra nước mắt như một đứa trẻ mỏ. Nhanh như cắt tôi nhặt lên và đút ngay vào túi mình.

Khi ấy cũng như tôi không nghĩ được nhiều và không nghĩ rằng hành động của mình là rất đáng trinh nữ. Nhưng tôi thì không. Dường chị ấy không đi được vì đau chân.

Tôi nhớ lại hình ảnh đáng trinh nữ của mình khi “lấy cắp” tờ 100. Nhưng cái giá phải trả cho hành động đó với tôi là quá đắt. Để nói lời xin lỗi. Bác bán nước gần đường đã hồ hởi hỏi thăm tôi xem có làm sao không.

Vào một buổi sáng sớm khi tôi đang đi xe thì phía trước xảy ra một vụ tai nạn. Khi xe tôi bị ngã rất nhiều người dân ở đó đã lao đến rìu tôi vào hạ. Các bạn hãy san sớt câu chuyện của tôi như một lời nhắn gửi cộng đồng. 000 đồng có thể bằng cả mấy ngày công làm đối với mình nếu tôi xin được việc. Tôi nhìn thấy ánh mắt như đang kêu cứu của chị bán rau nhìn những đồng tiền của mình bay tung tóe khắp nơi.

Tôi chỉ ước có một ngày được gặp lại sức bán rau đấy để trả lại số tiền đó cho bản thân được thanh thoát và nỗi ám ảnh trong tôi được khuây khoả.

000 nghìn đồng của một nạn nhân trong vụ tai nạn giao thông. Không phải ai cũng bỏ mặc và bơ khi người khác gặp khó khăn. Tôi biết những người hôi của kia. Bác chúc hạ tôi đã tai qua nạn khỏi. Cũng đã từng có hành động hôi của đáng lên án ấy. 000 đồng của chị bán rau. Tôi cũng áy náy.

Tôi cũng gặp tai nạn khi đang công tác ở một địa phương cách xa Hà Nội. Có người chạy đi tìm thứ nào đó có thể băng vết thương cho tôi. Khi đó tôi chỉ là một sinh viên mới ra trường và đang đi xin việc. Điều đặc biệt nhất bác đã mang chiếc va li của tôi và nói: Bác thấy nó nằm bên lê đường. Một người đã từng nhặt tờ 100. Thương yêu nhiều hơn như một truyền thống vốn rất quý của dân tộc.

Một ngày nọ. Nhưng có lẽ căn số muốn tôi phải trả giá nên chẳng bao giờ trên cung đường đó tôi còn gặp lại chị ấy nữa. Một cái nhìn nhân văn hơn về cuộc sống này. 000 đồng đang nằm ngay cạnh bánh xe của tôi. Chuyện xảy ra cách đây cũng chưa lâu. Và trước khi làm một việc gì hãy đặt mình vào hoàn cảnh của những người đó bạn nhé. Vài tờ tiền vung vãi rơi trên đường.

Lúc đấy tôi muốn tìm chị ấy để trả lại. Các bạn à! Không phải ai gặp tai nạn cũng hôi của. Tôi lên xe và đi thẳng. Đang có một mức lương khá cao. Lúc đó tôi cũng nghĩ chiếc va li có tiền của mình vững chắc sẽ mất. Tôi. Tôi thực thụ bị ám ảnh bởi ánh mắt kêu cứu của chị bán rau.

Cũng ám ảnh vì chính tôi một người đang làm cán bộ ở một doanh nghiệp. Tôi đã sai và tôi sẽ không bao giờ sai nữa. Khi từ viện trở lại hiện trường. Nhưng không tôi đã nhầm. Tôi đã không làm được điều như họ. Những bình luận bức xúc.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét