Giờ, sự tham dự của các tổ chức cũng chưa đồng đều, chủ yếu giao hội ở khu vực thành thị, nhất là tại tỉnh thành lớn; năng lực của một số nhóm còn hạn chế, đặc biệt là các nhóm tự lực
Hoạt động của các tổ chức từng lớp trong gian HIV/AIDS tại Việt Nam còn gặp nhiều khó khăn. Năm 2013, nhóm mở thêm nhà hàng G-link, đó cũng là lúc hoạt động tham mưu dần đi vào ổn định.
Mong muốn chung được ghi nhận từ cộng đồng vẫn là đơn giản hóa điều kiện và thủ tục thành lập; ban hành thêm văn bản quy phi pháp luật dành cho các tổ chức, nhóm làm về HIV/AIDS. Dù là tổ chức phi chính phủ hay nhóm tầng lớp dựa vào cộng đồng và màng lưới người sống chung với HIV/AIDS, lực lượng này đã có đóng góp quan yếu trong việc cung cấp các dịch vụ tại những lĩnh vực hoặc những vùng mà Chính phủ chưa bao phủ hết.
Rứa được ghi nhận Trong thời kì qua, các tổ chức tầng lớp đã tụ tập hỗ trợ hoạt động truyền thông, đề phòng, chăm chút và hỗ trợ cho người nhiễm, người bị ảnh hưởng bởi HIV tại cộng đồng. Về nguồn lực, các tổ chức có thể tổng kết và cùng san sớt mô hình tiếp cận, sử dụng ngân sách nhà nước hoặc chủ động tiếp cận nguồn ngân sách thông qua hình thức hợp đồng dịch vụ.
Vấn đề ở chỗ, các đề xuất trên không đảm bảo sự vững chắc về tính khả thi và thời kì thực hành.
Thách thức đến từ sự kỳ thị, sự phân biệt đối xử - những rào cản lớn đối với việc cung cấp dịch vụ và sự tham dự có ý nghĩa hơn của người sống chung với HIV trong hoạt động phòng chống đại dịch.
Ảnh: Lê tuấn Theo bác sĩ Hàng Thị Xuân Lan, Phó Giám đốc trọng điểm Nâng cao chất lượng cuộc sống, những kết quả nói trên có được nhờ công sức không nhỏ của những cá nhân chủ nghĩa, nhóm người đã không quản lí sự kỳ thị, không ngại bệnh tật và sự hạn chế của bản thân. Trong điều kiện ấy, có ý kiến cho rằng, mặc dầu chưa hoàn thiện nhưng khung pháp lý hiện có đã đủ để thành lập và vận hành nhiều loại hình tổ chức xã hội.
Nhiều nhóm cộng đồng phòng chống HIV/AIDS đã hình thành dưới các loại hình tổ chức KH&CN, hợp tác xã (Sông Lam xanh, Hoa phượng đỏ, Hy vọng Thái Bình), tổ hiệp tác (Hy vọng An Giang, Đất mỏ Quảng Ninh), hộ kinh doanh (Vì mai sau tươi sáng Hà Nội), doanh nghiệp (Công ty TNHH nên danh)… Ông Trần Minh Giới, Giám đốc Dự án Sáng kiến chính sách y tế đưa ra hướng đi thực tế hơn.
Tuy nhiên, đại diện Bộ Y tế nhận, ngoài những khó khăn kể trên, hiện còn những rào cản khác cần phải vượt qua. Bên cạnh đó, ông Trần Minh Giới cũng nhấn mạnh đề xuất: Cần một định nghĩa rõ ràng và bao quát hơn về "tổ chức từng lớp", trong đó cần mở mang cho các loại hình tổ chức KH&CN, hội, các mạng lưới và nhóm cộng đồng để các tổ chức này được tiếp cận nguồn ngân sách theo Điều 10 của Luật Ngân sách: quốc gia hỗ trợ một phần kinh phí cho các tổ chức chính trị tầng lớp, tổ chức từng lớp và tổ chức xã hội - nghề nghiệp theo quy định của Chính phủ.
Bệnh viện 09 (Sở Y tế Hà Nội) chuyên chăm chút và điều trị cho bệnh nhân HIV/AIDS. Ứng dụng khung pháp lý hiện có Theo ông Lê Minh Thành, trưởng nhóm G-Link (hoạt động dưới danh nghĩa Công ty TNHH tham mưu nghiên cứu và phát triển nên danh), để nuôi dưỡng hoạt động xã hội, nhóm phải tự tìm nguồn kinh phí thông qua các hình thức kinh doanh.
Đó là các tổ chức tầng lớp vẫn có thể dựa trên khung pháp lý hiện hành, Vận dụng các văn bản quy bất hợp pháp luật hiện có để tiếp thành lập và đẩy mạnh hoạt động của mình; soát khung chính sách và chọn lọc vấn đề ưu tiên để giải quyết. Khởi đầu với việc mở quán cà phê Glink Coffee vào năm 2011, nhóm này tiến hành các hoạt động tham vấn về HIV/AIDS, tham mưu tâm lý, pháp lý có thu phí.
Bên cạnh đó là việc huy động nguồn tài trợ bền vững. Họ là những thành viên "vô danh", những cá nhân thuộc chính cộng đồng người dễ bị thương tổn, hoạt động hoàn toàn tình nguyện, đại diện cho ngôn ngữ và lợi ích của chính cộng đồng mình. Đó là thiếu khuôn khổ pháp lý nhất quán cho việc đăng ký, quản lý các tổ chức từng lớp nghề và đoàn thể dân chúng tham dự vào việc cung cấp dịch vụ, phòng dịch bệnh.
"Họ thật sự là tâm, là gốc của vậy đối phó với HIV/AIDS", bà Xuân Lan nhấn mạnh. Chẳng thế mà tại phiên họp đặc biệt của Đại hội đồng liên hiệp quốc về HIV/AIDS, người ta đã ghi nhận vai trò to lớn của các tổ chức xã hội tại Việt Nam trong việc cung cấp 51% - 75% dịch vụ coi ngó tại nhà cho người nhiễm HIV, 25% - 50% dịch vụ trông nom cho trẻ mồ côi và bị ảnh hưởng bởi HIV, 25% - 50% dịch vụ dự phòng cho quan hệ tình dục đồng giới và thanh niên.
Nhìn chung, số tổ chức có thể tự lực như G-Link hiện không nhiều.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét